DÔNG DÀI ĐẦU NĂM CON CỜ-HÓ, 9

DÔNG DÀI ĐẦU NĂM CON CỜ-HÓ
9.38 phút sáng nay tôi nhận được một comment thế này:
“Con nhà em đọc sách bác dịch, quên cả làm bài tập về nhà, bác nói gì về điều này?”.
Tôi nhắn lại:
” Nó cầm sách đọc là nhà có phúc rồi nàng nhé!”.
Những tin nhắn như thế không hề hiếm, và nó khiến tôi nhớ đến một câu nói của nữ văn sĩ Hellen Keller, 1 trong 100 nhân vật của thế kỷ 20:
I CRIED BECAUSE I HAD NO SHOES UNTIL I MET A MAN WHO HAD NO FEET, đại để là
TÔI ĐÃ KHÓC VÌ KHÔNG CÓ GIÀY ĐỂ ĐI, CHO ĐẾN KHI TÔI THẤY MỘT NGƯỜI KHÔNG CÓ CHÂN ĐỂ ĐI GIÀY.
Vâng, có những phụ huynh từng nói với tôi rằng đã suy sụp vì cả nhà có truyền thống yêu sách, nhưng con lại quay lưng với sách.
Đầu năm xin được nói dông dài một chút. Thưa các cụ, trong mấy năm, Kẹp Hạt Dẻ đã ra được 25 đầu sách. Mỗi đợt ra sách, số lượng độc giả lại loang hơn nhiều, khiến chúng tôi…hehe… phát hoảng trong hạnh phúc vì số sách được tái bản. Ai làm gì cũng thế thôi, khi được hồ hởi đón nhận, không vui mới lạ. Các đợt trước, chúng tôi cứ dịch xong là in và phải bán theo combo vì cứ in chằn chặn theo số khách hàng cũ. Điều này phục vụ được đa số các cụ, và cũng tiện cho việc hậu cần của chúng tôi, nhưng lại không hề thoải mái cho một số độc giả mua tặng nhau những cuốn mình thích.
Nay, tuy chúng tôi vẫn chưa đủ hậu cần để phục vụ bán lẻ từng cuốn, nhưng quyết định phải cải tiến để các cụ chủ động chọn những cuốn mình muốn, với các mức linh hoạt (như ảnh phía dưới). Như thế chưa phải hoàn hảo, nhưng thực sự đã quá sức với team của chúng tôi vào lúc này, bởi chúng tôi phải tập trung vào dịch thuật.
Trở lại chuyện comment vào lúc 9giờ.38phút sáng nay, thú thực tôi rất vui, dù đó là một comment có ý trách móc. Tại sao vậy? Có lẽ tôi cảm nhận được trong cái tin trách móc ấy là cả một sự trìu mến của một người mẹ thấy con mình yêu sách. Cá nhân tôi, nếu con quá chăm chỉ học bài như một cỗ máy, mà quay lưng lại với sách truyện, thì tôi thấy thật xa lạ. Tôi muốn nhìn thấy một tuổi thơ hí húi đọc truyện, thả hồn, trí tưởng tượng, và đắm say theo những trang truyện.
Hôm nay, Kẹp Hạt Dẻ chính thức mở hàng, mặc dù độc giả thực sự mở hàng từ sau giao thừa, tôi có ý kiến thế này. Nhân năm mới, nhân chúng tôi cải tiến cách làm việc, và tôi thì cũng mừng tuổi các cụ bằng hai tút DÀI NHƯ DÒNG SÔNG về hành trình của sự đọc rồi. Giờ thì tôi muốn các cụ nào từng đọc sách của Kẹp Hạt Dẻ, hoặc có con cái có cảm tưởng gì thì
MỪNG TUỔI LẠI CHO TÔI 1 COMMENT CẢM TƯỞNG VỀ NHỮNG CUỐN SÁCH CỦA CHÚNG TÔI,
đặng chúng tôi có động lực để cày cuốc tiếp trong sự nghiệp phu chữ này nhoé.
Xin đội ơn.

Mình nghĩ rằng Ban Tổ Chức cuối cùng cũng ko quá tồi khi đã trao giải Fairplay cho VN, Á Quân nhận giải Fairplay!! Tại sao…

Mình nghĩ rằng Ban Tổ Chức cuối cùng cũng ko quá tồi khi đã trao giải Fairplay cho VN, Á Quân nhận giải Fairplay!! Tại sao vô địch lại ko nhận giải fairplay? Điều đó có ý nghĩa gì? Không, đó không hề là một sự an ủi. Đó ko đơn thuần là sự công nhận. Điều đó có ý nghĩa và sức mạnh rất lớn nó lan toả và liên kết đến hàng triệu triệu trái tim khiến niềm tự hào mình càng dâng cao hơn nữa.
Sau khi thắng trận này xong các bạn cầu thủ Uzbe nghĩ gì về chiến thắng của mình? Tự hào ko? cũng hên quá ha hihi xem các bạn Uzbe chơi mà mình nhớ đến mấy phim thi đấu võ thuật trung quốc hồi đó quá, huấn luyện viên bên mạnh hơn có vẻ khinh thường đội nhỏ thó có vẻ yếu yếu nhưng vẫn cứ thích dùng mấy cái xô đẩy gây hấn nhỏ nhỏ (như kiểu nhà giàu lại có bệnh thích chôm mấy món đồ nhỏ nhỏ trong siêu thị) rồi sau đó mới thấy hơi sợ sợ ý chí kiên cường tinh thần fairplay của bên nhỏ thó xong rồi phút cuối giở chiêu bài cuối cùng đã được chuẩn bị sẵn sau khi tất cả đã mệt nhoài, thay một người mới vào với thế mạnh ngoại hình ahihi. Thích thì lấy cúp đi, những gì đã diễn ra, bầu không khí đó, thông điệp đó đã nói lên tất cả!!! Chúng tôi – những cổ động viên đã khóc không phải vì chúng tôi thua, mà khóc vì chúng tôi quá cảm thương họ vì những gì họ đã gánh trong cuộc chơi này, họ đã làm nó vượt hơn tất cả khả năng mà họ có, quá xuất sắc quá quả cảm! Chúng tôi khóc vì chúng tôi nhìn thấy họ khóc, chúng tôi khóc khi nghe họ nói lời xin lỗi về tất cả những gì họ đã làm được là điều mà kể cả trong mơ chúng tôi chưa bao giờ dám mơ tới. Và cuối cùng chúng tôi khóc vì những dấu ấn và cảm xúc mà các cầu thủ của chúng tôi mang lại qua các trận đấu mùa này quá sâu đậm quá tuyệt vời!!
❤️

Trường tôi hay nhỉ

Trường tôi hay nhỉ. Nhân tài các kiểu thì đông như quân nguyên mà chọn người bên ngoài làm trưởng thứ 29. Với lịch sử 382 năm và 28 đời hiệu trưởng, bình quân mỗi người làm 13,6 năm. Hiệu trưởng đương nhiệm Drew Faust là hiệu trưởng nữ đầu tiên và làm trong 11 năm.

Giờ đây đang là giai đoạn trăng mật của HLV Park với đội tuyển Việt Nam, nhưng là giai đoạn đen tối của HLV Zindane…

Giờ đây đang là giai đoạn trăng mật của HLV Park với đội tuyển Việt Nam, nhưng là giai đoạn đen tối của HLV Zindane với Real Madrid người mà mấy tháng trước đây đã được ở trên mây xanh. Một câu hỏi nghiêm túc và mời cả nhà làm Gia Cát Dự là ông Park sẽ dẫn dắt đội tuyển VN trong bao lâu nữa?

Thật là bó tay với Công an TT Dương Đông

Thật là bó tay với Công an TT Dương Đông. Sao lại có cách tư tư duy kỳ khôi như thế này: “Khi liên lạc được, Công an TT.Dương Đông sẽ mời cả 4 người đến trụ sở Công an H.Phú Quốc để tổ chức xin lỗi.” Nếu quả sẽ có buổi xin lỗi như vậy thì đâu khác gì bêu rếu người ta lần thứ hai.

Tổng thống Mỹ Donald Trump đang đọc thông điệp liên bang sau một năm cầm quyền

Tổng thống Mỹ Donald Trump đang đọc thông điệp liên bang sau một năm cầm quyền. Bức ảnh là bản cập nhật mới nhất về tỷ lệ tín nhiệm và không tín nhiệm ông Trump của người Mỹ. So với mức thường xuyên chỉ khoảng 35% tín nhiệm thì thời gian gần đây đã có sự cải thiện đáng kể. Những gì ông Trump làm được hay không làm được cùng với những di sản/hệ quả có thể nhìn nhận ở những góc độ nhất định sau năm 2020. Tuy nhiên, có một điều chắc chắn và đã xảy ra là ông ấy đã làm cho cách nhìn chung của nhân loại về thế giới này đã thay đổi rất nhiều.