Đọc xong thấy xúc động trong lòng, Ngày xưa lúc mình còn thực tập ở HSBC hay đi ăn trưa với mấy đồng nghiệp mình…

Đọc xong thấy xúc động trong lòng
Ngày xưa lúc mình còn thực tập ở HSBC hay đi ăn trưa với mấy đồng nghiệp mình yêu quý ở tiệm cơm ngay góc đường này, rồi khi qua Anz làm thì góc đường này lại là nơi trung tâm để hẹn hò đồng nghiệp cũ, rồi một ngày xuất hiện 1 quán cupcake với hương vị chưa bao giờ mình được ăn bánh kem nào mà lại ngon như vậy, và thế rồi mình ghiền, mình nghiện, mình mua mang đi mời hết tất cả những người mình quen, mình mời bạn bè mình yêu quý đến căn gác nhỏ này, có khi ngồi chỉ ngắm nhìn hàng me, có khi nhìn mưa, có khi là vài chục phút trốn công việc khi quá áp lực hay có khi chỉ vì ko biết đi đâu. Căn gác nhỏ mỗi khi yên ắng nó ấm áp bình yên đến lạ, có thể cũng vì dư âm từ những ngày cũ của mình đã trải qua ở đó, rồi nhìn cái ti vi cũ, cái đèn bên trong đồ đánh trứng, cái quạt máy cũ quay đều dưới ánh đèn vàng nhìn ra ngoài ô kính là tán lá me um tùm mọi lo toan dường như tự nhiên được xoa dịu lại, lắng xuống, trong đầu không nghĩ được gì khác ngoài cảm nhận hiện tại…Đây quả thật là một chỗ sạc năng lượng cho mình suốt những năm qua và bây giờ cũng đến lúc chia tay nơi này để đến một nơi mới!
Cám ơn Pacey, cám ơn về tấm thẻ thành viên vô điều kiện VIC luôn bên tôi.
Always love you unconditionally and follow you anywhere you go Pacey!
❤️

Trong bài của Bill Hayton về vấn đề biển đông và phản ứng của Việt Nam có một chi tiết sai mà không biết đã ai…

Trong bài của Bill Hayton về vấn đề biển đông và phản ứng của Việt Nam có một chi tiết sai mà không biết đã ai phát hiện ra chưa là không có chuyện số phiếu là 17-2 vì hiện chỉ còn 18 uỷ viên BCT (đó là chưa kể khả năng ông ĐTH không thể dự họp vì đang ốm). Điều này cho thấy quán tính tư duy hay suy nghĩ cứ thế mà chạy. Đây là điều rất đáng chú ý trong nghiên cứu hành vi và thiết kế chính sách vì tư duy thường rất dễ bị đóng khung và khó thay đổi/điều chỉnh với thông tin cập nhật hơn.

Chất lượng đến từ những phím đàn của piano Yamaha U1

Nhìn vào thực tế cuộc sống hiện đại, cuộc sống của con người đang dần dần có những bước chuyển mình về chất lượng. Không chỉ riêng các dịch vụ mang đến với cuộc sống thường ngày mà ngay cả các sản phẩm thông thường nhất cũng đang từng bước được cải thiện chất lượng. Với âm nhạc cũng vậy, các sản phẩm thuộc thị trường âm nhạc cũng góp phần thay đổi diện mạo cuộc sống của mỗi người. Các bản nhạc với những thay âm trầm bổng của các phím đàn đã ngấm sâu vào công cuộc nâng cao chất lượng sống của mỗi con người hiện đại.

Continue reading Chất lượng đến từ những phím đàn của piano Yamaha U1

Một đêm, Tổng thống Obama và phu nhân Michelle quyết định thay đổi không khí và đi ăn một bữa ăn tối giản dị tại…

Một đêm, Tổng thống Obama và phu nhân Michelle quyết định thay đổi không khí và đi ăn một bữa ăn tối giản dị tại một nhà hàng không quá sang trọng. Khi họ đang ngồi, chủ nhà hàng đưa một lời đề nghị bí mật tới Tổng thống rằng ông có thể nói chuyện riêng với đệ nhất phu nhân được không.Tổng thống đồng ý và vợ ông, bà Michelle đã có cuộc trò chuyện với chủ nhà hàng.
Sau khi cuộc nói chuyện kết thúc, Tổng thống Obama đã hỏi Michelle: “Tại sao anh ấy có vẻ quan tâm đến việc nói chuyện với em vậy? “Michelle nói rằng trong những năm niên thiếu, chủ nhà hàng này đã thích bà một cách điên cuồng. Sau đó, Tổng thống đùa rằng:”Nếu em mà kết hôn với anh ấy, chắc hẳn giờ em đã là chủ sở hữu của nhà hàng đáng yêu này rồi. “Michelle trả lời:”Không, nếu chuyện đó xảy ra, hiện giờ anh ấy đã là Tổng thống”.
Phụ nữ là tác nhân rất quan trọng trong việc làm cho một người đàn ông sẽ trở thành ai trong xã hội. Bạn sẽ là một phước lành không thể thiếu dành cho một người đàn ông may mắn nào đó trong thế giới này.
Các bạn nữ, ai sẽ cho các bạn cơ hội để là “một phước lành không thể thiếu” vậy?
Các bạn nam, khi xây dựng lâu đài tình ái, bạn có bao giờ tự hỏi: “mình muốn đi với ai?” hoặc “Đây sẽ là người mà mình sẵn sàng đi với họ đến nơi xa nhất”
Tô Phương Anh

Có một nghịch lí là con người chưa bao giờ hài lòng với những gì mình đang có

Có một nghịch lí là con người chưa bao giờ hài lòng với những gì mình đang có. Khi phải đối mặt với những khó khăn trong đời, bạn thường không biết làm gì khác ngoài than trách số phận, xem đó như những bất hạnh, đau khổ không gì sánh được mà cuộc đời nhẫn tâm dành cho bạn.
Nhưng bạn có biết chăng, trong lúc bạn đang bất mãn với thực tại thì ngoài kia còn có biết bao nhiêu người, bao nhiêu cảnh đời ngày đêm vật lộn với cuộc sống, vất vả tìm kiếm mưu sinh. Với họ, một bát cơm qua ngày, một mái che tạm bợ hay một giấc chợp mắt cũng là điều kì diệu trong cuộc sống không thể nào tăm tối hơn của họ…
P.s: Hình ảnh tôi chụp khi dừng đèn đỏ sáng nay, một ngày oi bức tại Hà Nội.

Ekip đông quá

Ekip đông quá.
Buổi Workshop định kỳ dành cho anh em TuArt nhằm nâng cao chất lượng sản phẩm và nơi để anh em chia sẻ kinh nghiệm.
Tất cả chúng tôi đều nhằm đến mục đích mang đến những gì tốt nhất đến tới khách hàng.
Và đào tạo chuyên sâu cho các lớp kế cận.
……..
Chuyên đào tạo Nhiếp Ảnh Gia Chuyên Nghiệp và Chuyên gia Make up Chuyên Nghiệp
www.tuarts.net

Có lẽ Việt Nam nên bỏ mục quay phim đưa tin phần tặng quà/tiền cho các nạn nhân khi lãnh đạo đi thăm hỏi/thị sát…

Có lẽ Việt Nam nên bỏ mục quay phim đưa tin phần tặng quà/tiền cho các nạn nhân khi lãnh đạo đi thăm hỏi/thị sát thiên tai/thảm hoạ. Nó quá bất nhẫn vì trong lúc người ta tang thương/bộn bề lo toan còn bắt thể hiện cảm xúc/thái độ cảm ơn người khác. Vả lại, tiền thì đa phần không phải là tiền túi của người trao nên không khác gì tranh công hay nhận cái phần thực chất không phải là của mình. Nói chung là rất phản cảm, nên bỏ.

Việc gắn học vị cho bà Phạm Chi Lan trong trường hợp này là làm giảm giá trị của bà ấy

Việc gắn học vị cho bà Phạm Chi Lan trong trường hợp này là làm giảm giá trị của bà ấy. Uy tín và giá trị có được là của bà Phạm Chi Lan chứ không phải là học vị hay học hàm nào cả. Chừng nào VN mới có thể “lớn lên được” khi sự háo danh đối với bằng cấp trở nên quá phổ biến. Rất nhiều phóng viên và các báo cứ phải tìm cái học hàm hay học vị gì đó gắn cho người khác. Người nói có uy tín nhất định phải có học hàm hay học vị gì đó chứ sao có thể là người bình thường được 🙁

Quả Dưa Hấu – Việt Đức 98-2k, Hồi ấy trường hay tổ chức dạ hội, mà dạ hội trường mình thì nổi tiếng là hoành…

Quả Dưa Hấu – Việt Đức 98-2k
Hồi ấy trường hay tổ chức dạ hội, mà dạ hội trường mình thì nổi tiếng là hoành tráng và đông kinh khủng các ông nhỉ?
Tôi còn nhớ nhiều anh em trèo cả lên tường phía sở giáo dục và mái tôn nhà để xe đến nỗi công an phải dùng cả dùi cui điện để lùa xuống.
Bên dưới sân trường thì từng đợt sóng người cứ dồn vào nhau mỗi khi nhóm fan nữ của Quả Dưa Hấu quá phấn khích đẩy nhau. Anh em đàn ông cũng nghiêng theo sóng chứ cũng chẳng đỡ lại được. Có anh công an đứng cạnh mình cũng bất lực mà nương theo sóng người đổ rạp.
Lúc đó mình cũng như bao anh em hâm mộ Tuấn Hưng – Bằng Kiều – Tú Dưa chắc đều mơ được làm ca sĩ nhỉ?
Ngoảnh đi ngoảnh lại đã 18-20 năm rồi. Giờ tôi vẫn là fan Tuấn Hưng các ông ạh. Có điều công việc cho tôi cơ hội ngày càng được ngồi gần nhiều hơn với thần tượng.
Dấu ấn thực sự quan trọng và ý nghĩa khi tôi tổ chức DEZI live concert tại Nhà Hát Lớn để tri ân đối tác và khách hàng thân thiết của vest cao cấp DEZI. Được ngồi gần hơn với những nghệ sĩ lớn với vai trò là đơn vị tổ chức. Quả thực là những lần đầu tiên ý nghĩa ❤️
Xin cảm ơn Unicorn Việt Nam và Tú Art Wedding đã dành cho tôi những cơ hội tuyệt vời. Xin cám ơn các nghệ sĩ đã cháy hết mình vì khán giả. Xin cám ơn anh em đối tác đã gác công việc lại để ủng hộ DEZI
Cảm ơn anh Tuấn Hưng vì đã mời anh em rượu và hát tặng anh em thêm những bài cực hay tại phòng trà Sweet Home

Thiết nghĩ nếu có kiếp sau mình muốn làm mèo

Thiết nghĩ nếu có kiếp sau mình muốn làm mèo. Xinh xắn một tí, được nuôi ở nhà nào khá giả yêu mèo. Tao thích thì tao chơi với mày, không thích thì tao cào cho sml. Ngày ngủ 16 tiếng, đói đi tìm con sen đòi ăn, bắt nó gãi bụng gãi lưng, kì cọ. Nhưng mình sẽ là một con mèo sạch sẽ, yêu cầu tắm rửa tử tế, tắm nắng đàng hoàng chứ không sợ nước đâu. Ăn với nằm béo ị ra con sen nó lại càng thích. Hự hự…