Bước ngoặt tuổi 36

Hò hẹn mãi. cuối cùng tôi cũng gặp được anh. Hối hả đến vội vã, anh trở về sau nhiều ngày đóng phim nhọc mệt nơi phương xa. Vẫn dáng điệu thân quen xưa cũ: cao lớn và mạnh mẽ cuốn hút và phong độ – dáng dấp người đàn ông từng trải, đượm mưa nắng cuộc đới.

Continue reading Bước ngoặt tuổi 36

Vui buồn làng lụt P3

làm thợ mộc gọi tôi. Trước hiên nhà ông, bàn ghế sa lông, tủ đóng dở dang cùng với gỗ. mọi thứ được buộc vào nhau nổi lềnh bềnh. Thằng bé cháu 10 tuổi của ông quấn băng trắng cả cánh tay. Thấy tôi chăm chú nhìn nó, óng thợ mộc cho biết cháu tham gia lội vớt gỗ với ông, bị nước cuốn, cháu bơi quở tay phải mảnh chai trên đầu tuởng hàng xóm. ông tiếp: “Đất bái mà xây tường rào kiểu nảy, nguy hiểm quá ông ạ” Nghe ông nói chuyện, tôi thấy rùng minh như tay vừa quờ quạng phải cái đầu tường ghê rợn ấy

Continue reading Vui buồn làng lụt P3

Vui buồn làng lụt P2

cùng những loại phân người, phân súc vật từ những chuồng tiêu, chuồng lợn trôi ra kín mặt nước những con đường làng. Chỉ gạt mái dầm mà lướt con thuyền di cũng đã thấy ghé ghẽ rối, chưa nói gi phải nhúng chân xuống nước. Tôi đến thăm nhà anh bạn ở phía trong, nơi nước ngâp sâu nhát so vói cả làng. Anh bạn là một sĩ quan quân dội về huu, năm ngoái anh bán được hon trăm mét đất nên anh mới xây duợc ngôi nhà hai tầng. Anh bạn dùng trên ban công nhìn thấy tôi còn ở ngoài rào nhà anh, anh bảo: “Cứ bơi thẳng vào, nhà mình không có tường cắm mảnh chai đâu mà sợ”. Tôi bơi đắn chân cầu Ihang gác làm bdn ngoài ỉuỡng, anh cuời đón tôi: “Mời anh lên đây, anh chịu khó trèo qua chỗ quành, cháu nó ngăn ván, nhốt tạm mấy con tợn”, vất vả lắm tôi mới trèo qua “chuồng tợn’ nhà anh. Trong chuồng có hai con lợn, mỗi con chùng gần một tạ. Anh bắt tay tối, hỏi: “Chắc ngoài anh ngập nông hơn? Trong nhà tôi, tầng duới ngập hai mét rưỡi, tất cả các thức chạy lên trên này” Tôi nhìn quanh căn gác nhà anh: chật ních nhũng đồ ăn, thúc đựng. Bếp than tổ ong đang sôi sình lên hai xoong cám lợn. Mùi nước gạo chua nồng nặc cộng với mùi lợn từ cầu thang bốc lên gây rức đầu Anh bạn pha nước mời tôi, chừng như anh cảm thấy cũng khó chịu về những thứ đó nên nói lảng sang chuyện khác: “Chúng mình ở nước lụt quen rồi, nếu như ai chưa chịu đựng những cảnh này, chắc hẳn không ở được’. Ngừng một lát, anh tiếp: “Ban nãy anh tưởng nhà tôi xây tường rảo cắm mảnh chai nên thảy anh có vẻ bán khoán không dám bơi vào?’. – “Đúng vậy”.

Continue reading Vui buồn làng lụt P2