Thỉnh thoảng lại được thấy đôi bàn chân có 2 ngón cái cong bè ra ngoài và liền được nhiều người bảo đó là bàn chân người Việt cổ

Thỉnh thoảng lại được thấy đôi bàn chân có 2 ngón cái cong bè ra ngoài, và liền được nhiều người bảo đó là bàn chân người Việt cổ (?). Trường hợp ảnh của bạn Janet Tran chụp này, là bàn chân một cụ bà bán vé số dạo.
Nếu hình trạng nhân thể có ngón chân dị biệt là đều do di truyền từ giống dân Giao Chỉ, thì tại sao ”bàn chân Giao Chỉ” lại chỉ có nơi những người nghèo khó và cao tuổi? Tôi chưa hề thấy ảnh nào chụp bàn chân Giao Chỉ của một em bé, hoặc của một người giàu sang sống đời lên xe xuống ngựa!
Tôi ngờ rằng, thứ nhất đó chỉ là do người phụ nữ cao niên này đã trải qua một cuộc đời vất vả, nhất là từ nhỏ đã phải đi bộ gồng gánh quá nhiều qua những địa hình trắc trở trơn trượt, phải vận động sức 2 ngón cái bấm mạnh xuống đất. Thứ hai, có thể bẩm tố tiên thiên cá nhân yếu, hoặc do ăn uống thiếu dinh dưỡng trường kỳ của thời xưa, thêm sớm lao động nặng nhọc, dẫn tới hậu quả xương khớp dễ bị biến dạng.
Di truyền nòi giống, thì hẳn phải thấy ngay lúc mới sinh ra, chẳng lẽ đợi đến già khi bàn chân đã bươn chải qua suốt hành trình cơ cực cuộc đời, mới có?

6 thoughts on “Thỉnh thoảng lại được thấy đôi bàn chân có 2 ngón cái cong bè ra ngoài và liền được nhiều người bảo đó là bàn chân người Việt cổ”

  1. Co thể người trẻ ngày nay ko còn gen này. Nhưng cách đây trăm năm trở đi thì vẫn còn ạ

  2. Tài liệu này dựa theo sử Tàu, còn gọi dân phía nam cương thổ họ, là ”Nam di”, đâu có đáng tin. Và, nếu cho rằng cách trăm năm trước vẫn còn, nay mới mất đi, thì càng rõ cái lý là do trăm năm trước dân ta chủ yếu trèo non lội suối gánh gồng chỉ bằng chân, chưa có xe cộ đường sá dễ dàng như ngày nay.

  3. Làm gì có chuyện Giao Chỉ di truyền mấy ngàn năm (nếu có), bỗng đến tk này đột ngột mất đi?

  4. Đệ nhớ có lần đọc một tớt của sh, anh cho rằng Giao Chỉ có ý nghĩa ban đầu là nơi chốn (địa chỉ) của giống Giao long sinh cư, chứ ko phải ngón chân cái bè ra. Mà ‘chỉ’ là ngón, bất cứ ngón tay / chân nào, chứ đâu chỉ là ngón chân cái?

  5. TT cũng từng đc đọc một bài trong nhà anh LV, và có đoạn nói về nguồn gốc người Giao Chỉ rất hay :”Người phương Bắc, đối xứng với Văn Lang qua trục sông Trường Giang , xác định địa điểm phía nam của họ là Chỉ, địa chỉ. Giao Chỉ, là địa điểm sinh cư của người Giao Long !Khi quốc gia Việt Nam đô tại Phiên Ngung (Quảng Châu) rơi vào tay nhà Tây Hán, họ mới cải danh thành Giao Chỉ bộ, bởi chính vì từ vùng này qua tới đồng bằng sông Hồng xuống sông Mã, đã được xác định là giao chỉ từ rất lâu xa trước đó. Nó không phải là cái tên do nhà Hán mới nghĩ ra vì thấy dân ta có “2 ngón cong bè” như thể muốn giao nhau. Nhà Hán đã xuyên tạc ý nghĩa sự thật của danh từ Giao Chỉ, nhằm hạ thấp giống nòi ta một cách trịch thượng miệt khinh. Về tự dạng, chữ Chỉ là vọ trí, đc sửa lại : Chỉ là ngón tay chân.Tiếc rằng, sau hơn ngàn năm nô lệ tiếp sau, bị áp đặt văn hóa Hán – Đường v.v.., người Giao Chỉ xưa cũng quên luôn ý nghĩa nguyên thủy của dân tôc, còn dua theo quân cướp nước mà tự ti tổ tiên mình là giống dị dạng có ngón cẳng bẹt.Trong chương “Les Giao Chỉ”, sách của 2 tác giả P . Huard và Bigot xuất bản năm 1937, cho rằng nếu chỉ thật con người có bàn chân bẹt 2 ngón cái mà gọi dân toịc đó là Giao Chỉ, thì không thỏa đáng. Vì bởi, còn rất nhiều dân tộc khác ở Á Đông cũng có hình tích này. Bên Nam Âu, từ xa xưa văn.minh Hy Lạp đã sớm dùng khái niệm đối /lân trụ, để xác định địa vực qua một trục thiên nhiên sông núi dọc hoặc ngang. Qua đối là qua trục ngang (vĩ) thành đối xứng bắc nam, lân là đông tây liền kề nhau qua trục dọc (kinh). Xứ người Hán và xứ người Giao Chỉ, chính là khái niệm đối trụ Bắc Nam. “(Trích đoạn trong bài : GIAO CHỈ ? – VĂN LAN ?)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *