Trẻ ở độ tuổi khác nhau thì liều lượng thuốc sử dụng cũng không giống nhau

bệnh, bố mẹ cần hỏi rõ thày cô giáo hoặc người lớn tuổi vể tình hình bệnh của bé để nói với bác sỹ tránh trường hợp bác sỹ hỏi thì không biết rõ bệnh tình của bé. Nếu một vài người rung đưa bé đi khám bệnh thì tốt nhất để một người biết rõ nhất ví tình trạng bệnh của bé thuật lại với bác sỹ, không dược tranh nhau nói để bác sỹ không biết nên nghe ai.

Khí trẻ bị mắc các bệnh về hệ thông thần kinh, các bác sỹ có thể sẽ hỏi một số thông tin khi sinh bé ra, hoặc một số thông tin về những bệnh di truyền trong gia đình. Tất cả những vấn để này, bô’ mẹ cần trả lòi thành thực, không được trả lời mập mờ, cũng không được nói theo kiểu một cách tự nhiên sẽ như vậy, những chỗ chưa hiểu có thể đề nghị bác sỹ giải thích qua rồi trả lời. Khi khám bệnh, còn cần chủ động nói vỏi bác sỹ về tình trạng sức khỏe trước đó của trẻ, như các bệnh vổ gan, thận, máu… giúp các bác sỹ khi kê đơn thuốc sẽ cố gắng tránh sử dụng đến những loại thuộc có ảnh hưỏng tói những căn bệnh đó. Trẻ từng bị dị ứng với một loại thuốc nào đó thí càng cần phải nói với bác sỹ để tránh những ảnh hưởng không tốt Nếu trẻ bị mắc bệnh mạn tính hoặc khi phúc chẩn, để các bác sỹ có thể biết được tình hình bệnh, kết quả kiểm tra vá dùng thuốc của những lần bệnh trước đó thì cần cố gắng mang theo sổ khám bệnh hoặc đơn thuốc cũ theo để cung cấp cho bác sỹ tham khảo, đồng thòi tránh kiểm tra lặp lại.

Nếu trẻ bị đi ngoài; có thể lấy hộp đựng diêm hoặc một cáí hộp nhỏ đựng thuốc lấy một chút mẫu phân đi ngoài của trẻ em đến bệnh viện; nếu không khi làm xét nghiệm lại phải chò để trẻ đại tiện lấy mẫu sẽ mất thòi gian.

Ngoài ra, trước khi đưa trẻ đi khám bệnh, bô” mẹ cần nói trước với bé “Con bị ốm trong người khó chịu lắm phải không, mẹ và con đi cùng đi đến bệnh viện để các bác sỹ xem thử, nghe thử lấy một chút thuốc về uống là bệnh sẽ khỏi ngay thôi mà, không khó chịu trong người nữa. cũng có thể nói với bé là:

“Hai mẹ con mình đi xem xem bác sỹ khám bệnh cho các bạn nhỏ như thê nào nhé.” Tóm lại, cần cho bé chuẩn bị tư tưỏng, đê bé hợp tác, không nên không nói gì với bé, cứ thế bê bé đi đên bệnh viện. Trẻ vốn bị bệnh trong người, lại đên một nơi lạ lẫm, gặp người lạ, tự nhiên bé sẽ rất căng thẳng. Vì thế, có những bé khi vừa vào đến phòng khám bệnh là sợ hãi khóc to lên, làm phòng khám ầm ỹ hớn lại ảnh hưỏng đên việc khám bệnh.

Vối những bé còn khá nhỏ, trưốc khi vào phòng khám bệnh, nên cho bé vào nhà vệ sinh xi tè trưóc để tránh bé tè lên ngưòi bác sỹ khi khám bệnh, bố mẹ cũng khó xử.

Khi khám bệnh, không được trang điểm cho bé, tuy sau khi trang điểm trông bé sẽ xinh hơn, nhưng lại làm ảnh hưỏng đên việc bác sỹ quan sát sắc mặt của bé. Tốt nhất cũng không nên ăn đồ ăn, để các bác sỹ có thể nhìn được trạng thái của cổ họng và niêm mạc khoang miệng, tránh trường hợp trong miệng đầy thức ăn còn sót lại làm quan sát khó khăn.

Khi kể lại bệnh tình với bác sỹ, không nên bế em bé ỏ trong lòng, mà nên để bé hưống về phía bác sỹ, đồng thòi cỏi áo của bé ra, làm vậy có thể giúp tiết kiệm thòi gian. Các bác sỹ vừa nghe bạn kể về tình hình bệnh của bé, lại vừa có thể quan sát được biểun hiện bệnh, sắc mặt, trạng thái tinh thần, Hĩnh dưdng của bé luôn. Tất cả đều hỗ trợ cho việc chẩn đoán bệnh của bác sỹ.

Khi bác sỹ đã đeo ông nghe lên để khám cho bé thì thôi không nói nữa, giữ yên tĩnh để bác sỹ nghe bệnh.

Trẻ ở độ tuổi khác nhau thì liều lượng thuốc sử dụng cũng không giống nhau, khi bác sỹ kê đơn thuốc, phải nói với bác sỹ tuổi dương lịch của bé, không nên nói theo tuổi âm (tuổi mụ), nêu thời gian gần đó trẻ có cân thể trọng thì cũng có thể nói với bác sỹ về cân nặng của trẻ để các bác sỹ tiện tính liều lượng cho trẻ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *