Tống biên tập và phóng viên báo Sức khỏe và Đời sống P4

Không đươc đưa tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống nhằm xúc phạm danh dự của tổ chức, danh dư nhân phẩm của công dân”. Trong văn bản hướng dẩn thi hành Luật Báo chỉ, Nghị định số 133 HĐBT ngày 20/4/1992 mục B về xử lý các vi phạm thông tin trên Báo chí khoản 2 Điều 21 viết: “Người vi phạm khoản 4 Điều 10 Luật Báo chí thì phải cải chính, công khai xin lỗi trên Báo ehí, trường hợp gây thiệt hại về vật chất phải bồi thường theo các quy định của Pháp luật. Người vi phạm là nhà báo ngoài việc bị xử lỳ theo pháp luật có thể bị thu hồi thẻ nhà báo”. Mới đây ngày 1/7/96 Bộ luật Dân sự đã có hiệu lực, Điều 615 Khoản 3 cũng quy định về thiệt hại do danh dự nhân phẩm công dân bị xâm phạm: “Tùy từng trường hợp Tòa án ra quyết định buộc người, tổ chức gây thiệt hại do danh dự công dàn bị xúc phạm thì phải cải chính và xin lỗi hoặc bổi thường 1 khoản tiền bù đắp về tổn thất tinh thẩn do việc xúc phạm đó gảy nên” Do đó gia đình chúng tôi có đủ cơ sở để kết luận rằng Báo SK&ĐS có dấu hiệu vi phạm luật phát và Luật Báo chí hiện hành. Chúng tôi có đủ căn cứ pháp lý khẳng định Báo SK&ĐS đã phạm tội

2- Như đơn lần thứ nhất chúng tôí đã nêu 2 gìớ sáng đêm ngày 14/7/96 con tôi chuyển dạ đẻ, cháu vừa quặn đau vừa nóng rực cả người không bước nổì, đến 2h 30 sáng ngáy 15/7 chị ruột Thủy xin dìu vào phòng chờ đẻ thì y tá đến phòng vô trùng không vào được nên không ai dìu Thủy vào tíếp Cháu đã phải một mình cố gưọng bò lê vào đến giường trong phòng thì gục xuống ngay Các cô hộ tính có mặt ngay lúc đó cũng không giúp dìu cháu mặc dù nhìn thấy rõ thể trạng] sức khỏe của cháu v.v… Tại phòng đó Bác sỹ Chu trong ca trực đã khám cho ĐTT phát hiện không nghe thấy tim thai, sau đó bà thông báo lại cho chúng tôi: “Không nghe thấy tim thai còn sản phụ thì binh thường” Gia đình tôi vô cùng lo lẳng và nói luôn với Bs: Chuyên môn cứ can thiệp bằng mọi khả năng, cứ mổ cứu lấy mẹ, gia đinh tôi hoàn toàn đồng tình BS Chu khẳng định ngay “Gia đình yên tâm sản phụ bình thường không có vấn đề gỉ” Sau đó mặc cho một mình ĐTT trong phòng chờ đẻ vật vã đau đớn, khó thở, suy kiệt toàn diện về sức khỏe và thẻ trạng I BS Chu rời khỏi phòng đi đâu mấy tiếng đổng hồ không trở lại chúng tôi không rõ? Đến khoảng gần 6 giờ sáng ngày 15/7/96 chúng tôi chờ ở ngoài gần 5 tiếng đồng hồ mới thấy BS Chu trở về. Vậy 1 câu hỏi được đặt ra là: Giả sử sản phụ ĐTT hay 1 bệnh nhân nào khác với 1 thể trạng sức khỏe gay cấn. suy sụp nghiêm trọng đến như vậy được gia đinh chúng tôi lo lắng đưa đi cấp cứu từ nhà đến bất kỳ một bệnh viện nào đó ở Hà Nội, thì cấp trực cấp cứu của BV đó có thờ ơ. lãnh đạm, lơ là xem thường tính mạng của người được cấp cứu,.và bỏ mặc họ như vậy hàng mấy giờ đồng hồ không hề có một biện pháp kịp thời như ca trực của BS Chu trưởng khoa sản ị, Viện c hôm đó hay không tinh thần trách nhiệm của BS Chu hôm đó đươc đánh giá là gì? Vậy mà kết luận của HĐCM lại cho là ca trực “chấp nhận được”? Phải chăng đánh giá của HĐCM chỉ xem xét tinh thần trách nhiệm của các y bác sĩ Viện c từ lúc cháu đẻ ra hai thai nhi đã chết lúc 8h00 sáng 15/7/96? Đánh giá đó của HĐCM rõ ràng chưa toàn diện và triệt để và có phần né tránh, che đậy tinh vi. Căn cứ vào đánh giá này Viện c cũng cho là trong tua trực của BS Chu đứng đầu là rất tốt chỉ có 1 vài sai sót nhỏ. (Đề xuất kỷ luật của Bệnh viện c với ca tử vong ĐTT, Báo ND ngày 14/9/96). Chúng tôi thấy rằng những sai phạm của y bác sĩ từ điều trị tới trực ca và cấp cứu giai đoạn cuối có đầy đủ dấu hiệu phạm tội hình sự cần phải được xử lý đúng mức tương xứng với sai trái của họ đã gây nên ca tử vong này. Điều 111 :Bộ luật hinh sự quy định: “Tội vô ý gây thương tích nặng hoặc gây tử vong do vi phạm quy tắc nghề nghiệp thì bị phạt tù từ 6 tháng đến 5 năm, phạm tội làm chết nhiều người thì bị phạt tù

SK và ĐS năm 1996

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *