Vài suy nghĩ về y đức

của Chính phủ, y bác sĩ được gọi là 1 thầy thuốc và đã có nhiều người được phong thầy thuốc ưu tú, thầy thuốc nhân dân do những cống hiến lớn lao của bản thân, họ. Tuy vậy, do thu nhập chung quá thấp trừ một số bác sĩ chuyên khoa đặc biệt, nhìn chung thu nhập của các bác sĩ sau 6 năm học đại học ra trường chỉ trên 200.000 đồng, bằng nửa lương cúa một sĩ quan cấp uý), thấp tới mức những người ở nghề khác khó tin, đã dẫn tới một số sự việc đáng tiếc. Nghèo đi đôi với hèn. Tuyên truyền và giáo dục về y đức sẽ trở thành ít hiệu quả khi bản thản một nghề cao quý lại luôn bị là nghề nghèo khó. Sự thật đã có nhiều bác sĩ nội trú tài năng phải bỏ nghề đi quảng cáo thuốc, đi làm phiên dịch, đi dạy học thêm…

Nhiều người né tránh khía cạnh kinh tế, song rốt cuộc nó vẫn là một trong những yếu tố quyết định. Sự nhìn nhận của xã hội còn thể hiện ở quan niệm về tấm bằng bác sĩ. Với quá trình đào tạo 6 năm hết sức căng thẳng (có thẻ nội trú tới 9 năm), bằng bác sĩ không nên coi là cử nhân y khoa, điều đó phù hợp với hầu hết các quốc gia khác, như thế mới có thể thay đổi trong cách thực hiện chính sách thể hiện thực chất việc coi trọng nghề y

– Thứ hai, nền kinh tế thị trường vốn rất căng thẳng giữa kẻ bán và người mua. Mọi vấn đề rồi sẽ được hạch toán và đó là tất yếu. Vì người dân còn quá nhiều khó khăn, nhà nước đang còn phải bao cấp phấn lớn về y tế. thì chưa có hạch toán thực trong ngành y. Trong khi đó thầy thuốc, bản thân họ gặp phải sự hạch toán ở khắp mọi nơi: ở chỗ gửi xe, ở lớp học thêm của con. ở sở điện, nước, nhà đất, ở các nhu cầu thiết yếu tối thiếu.

– Thứ ba, là vấn đề giáo dục và đào tạo của bản thân ngành y tế. Là người trong cuộc thấy việc đọc các bài viết về những tấm gương lớn như BS. Yersin, BS. Phạm Ngoe Thạch, GS. Đặng Văn Ngứ, GS. Hồ Đắc Di. .. làm tăng rất nhiều niềm tự hào nghề nghiệp và có giá trị hơn rất nhiều các bài giảng về đao đức. Nếu như khi bắt đầu trở thành sinh viên y khoa, sinh viên được trang trọng đọc lời thề Hypocrete thì thật là một bài học đao đức vô giá. Nhưng ngược lại, mãi cho đến khi ra trưởng chúng tôi mới được đọc lời thề do phòng Tuyên huấn soạn!

Nếu như khi bất đầu học môn giải phẫu, sinh viên được làm lễ để tỏ lòng kính trọng với những người đã có công lao cho khoa học, bằng chính cơ thể họ thì còn bài học đạo đức về sự kính trọng bệnh nhân – ko là những con người đang đau khổ, thi tmh thần nhân ái ở người thầy thuốc tương lai ắt sẽ nâng nên rất nhiều. Và nếu như buổi lễ tốt nghiệp bác sĩ y khoa được tổ chức trang trọng, được sự chú ý của những người lãnh đạo cấp cao vì đây là lễ công nhận và đưa vào xã hội những người có khả năng bảo vệ sức khỏe – cái vốn qui nhất của con người thì sẽ tốt biết bao

Đôi điều suy nghĩ cá nhân mong được sự góp ý của các bạn đồng nghiệp.

Ảnh: Một ca cấp cứu ở bệnh viện đa khoa trung tâm tỉnh Hải Hưng

SK và ĐS năm 1996

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *