Nụ cười điện ảnh

Điện ảnh vốn là bộ môn biến hóa khôn lường, song “đáng sợ” nhất vẫn là khâu phục trang của chúng ta. Xin dần ra dây một câu chuyện trong ngàn vạn câu chuyện đã và sẽ còn tỉếp tục xảy ra trên khắp các trường quay từ Nam tới Bắc.

Đêm hôm ấy đoàn làm phim “hồng nhan chạy trốn” quay cảnh chàng Đôn (Do diễn viên Y dóng) và cô Thâm (do diễn viên X đóng) cùng nhau làm lễ kết hôn. Máy móc và đèn đóm đã sẵn sàng, cảm xúc của hai diên viên trẻ cũng sắp tràn đầy. Tất cả chỉ còn chờ đạo diễn hô mỗi một câu : ” – Bấm máy !

Bỗng nhiên chị X há hốc mồm ra, lặng người, nhìn bộ áo dài gấm mà mình đang mặc một lúc rồi giẫy lên đành đạch : “* Khoan đã ! Hình như cái áo này của bà Như Quỳnh ! Thôi chết rồi, đây là cái áo cô Nết mặc trong phim “Đến hẹn lại lên” ! í !

Ngay lập tức, chị X nằng nặc đòi thay cái áo khác :Em ứ diễn nữa đâu { Em ứ mặc cái áo này dâu i Hư… Hư… Hư… .

Không khí trường quay dang vui vè phút chốc nhuốm màu tang thương bởi những tiêng “Hư… Hư… Hư… của chị X. Biên kịch kiêm đạo diễn quả là người có bản lĩnh cao cường, sau khi tái cả mặt đi, liền lập cập chạy đến sát bên chị X * toàn thân ông toát lên một nụ cười động viên sáng láng : Khổ quá ! Lau mắt đi em, gần hết đêm rồi ! ! ! Hai phim cách nhau những 20 năm cơ mà, không ai nhận ra đâu ! Em chịu khó ngồi lui lui sau lưng cậu Y, cho nó che khuất bớt cái áo “Đèn hẹn lại lèn” đi vậy ! Nào, tất cả chuẩn bị !

Diễn viên X đành lòng vậy, cầm lòng vậy, cố gắng không khóc nữa.

Đạo diễn chưa kịp cáỉ tiếng thờ phào đã lại phải thở dài. Tường dỗ dành xong chị X thì xong, ai dè ạnh Y bất thần lấy ngón tay chỉ xuống cái quần lụa vàng óng của mình nhăn nhó : – Đạo diễn ơi, hình như cái quần này Thế Anh đã mặc rồi thì phải ! ! ! Cả đoàn phim còn đang ngơ ngác, thì tiếng anh đạo cụ đã hét váng lên xác nhận: Đúng rồi ! Cái quần váng óng này Thế Anh đã mặc trong phim “Đêm hội Long Trì” đây ! Vết rách ở đầu gối vẫn còn kia kia !’. Diễn viện Y đầu ngoẹo ra phía sau, hai mắt ngước nhìn lên bâu trời đen sẫm, mồm nửa khóc nửa mếu: Thế này là thằng Đôn mặc lẫn quần của Chúa Trịnh à ? ? ? Vô lý quá đi .Thôi, cho phép em cởi quần ra nhé ! .

Ca đoàn phim cùng ồ lên cười, thiếu một chút nữa thì cái máy quay phim cũng ngã lăn kềnh ra đất.

Đạo diễn z đang từ mềm mại bỗng chuyến sang cứng rắn, nét mặt ông nom nghiêm và đanh hơn hẳn lại:  •* Nghệ thuật phải nghiêm túc, không ai đựợc cười nữa ! Tất cả chuẩn bị, bấm máy !

Và máy đã bấm

Và phim đã ra đời

Và quả thật hình như chưa có người nào phát hiện ra điều nàỵ cả

Ôi phục quá, phục trang !!!!

CÀ PHÁO – SK và ĐS năm 1996

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *