Chuyện y đức: đốt sổ nợ P2

Cả một vùng từ Chèm. Vỗ, Noi, Cáo, Dày, Kẻ… đều đến ông tôi để chữa bệnh, ngày đó thường cụ phải đi bộ dăm, bảy cây sô dể thăm bênh và về nhà bốc thuốc ngay ; không kê nắng hay mưa, không kể ban ngày hay ban đêm.

Nghề làm lương y đòi hỏi phải có tải phát hiện, chẩn đoán nhưng phải có tính cần thận, cặn ké. Một lần, có cháu bé bị sởi cụ dã dặn ngưởỉ nhà cách chăm sóc chu dáo, thông thường bệnh nhẹ chỉ cần một đốn hai thang thuốc là sởi mọc đều rồi bay dần, nhưng lần này bốc đến 3 thang mà sởi chẳng mọc ; nghe nói thế cụ mới sợ và tức tốc đến tận nhà xem bệnh và kiểm tra việc kiêng cữ, tất cà đều được thực hiện như lời cụ căn dặn, cụ vừa đi một vòng quanh nhà và cụ phát hiện thấy có một tấm ván thối, tấm ván bị mục,  đặt ngay sát vách phòng của cháu cũng chính vì vậy mà sởi không mọc được

Thì ra nghề y cũng nhiều bí ẩn đấy chứ!

Ông ngoạí tôi cứ nghèo dần, các cụ bảo sinh ở nghề, nhưng ông tôi thì lại ngược lại. Nghề dậy học, toàn con cháu trong nhá, xuân thu nhị kỷ người khá đưa cho một hai cân thóc, ngưởl nghèo biểu Iạng ché, bánh thuốc lào gọi là, Còn nghề lương y tiền mua thuốc không thể thiếu, nhận thuốc là ông hay cậu mợ tôi trả tiền ngay còn thiểu thì đi vay mượn : còn người bệnh cốt phá chữa đã. ai có tiền của trả cũng được còn nghèo quá không có tiền thì chịu, cậu tôi cẩn thận ghi vào cuốn sổ. lúc nào có thì trả, không trả. được khắc có cách.

Thưa, cách giải quyết cúa ông tôi là thế này, cứ đến chiều 30 tết  ông tôi bảo cậu tôi đem sổ nợ ra sân, sau khi lễ trời tự tay ống tối đốt sổ nợ, coi như không ai còn nợ cụ nữa, ra năm nếu người nợ có tiền đem trả cụ cũng không nhận

Thế rồi cái nghèo cùa ông ngoại tôi cứ đeo đẳng mãi bớt số dư nợ hàng năm cứ vậy dềnh lên ; cuối cùng thi có mấy sảo ruộng hương hỏa cũng đem bán nốt đến khi không có tiền ông tôi thôi không mua thuốcvà bốc thuốc nữa. Nhưng rồi, nghề lượng ỉ y vẫn cứ đeo đẳng ống cho đến lúc qua ‘ đời ; người vẫn tiếp tục đi thăm, khám bệnh, bắt mạch, kê đơn cho người bệnh rồi nhắc họ đem đơn đến nhà bác T là (Hoa Kiềụ) nhà buôn thuốc đã được cụ hướng dẫn cách sao, tâm đam béo đầy đủ chất lượng thuốc theo đon cùa cụ. bác Tài là sau va tháng y căn cú vào tờ lượng đơn và trả một chút huế hồng còm cho ông tôi.

Tôi hy vọng rẳng. các bạn độc trẻ tuổi khi xem bài này đừng dùng từ ngữ để báng bổ ông tôi như cụ này quê quá, cụ này tầm quá…bởi vì ông ngoại tôi đã bỏ công sức thậm chí bán cả tài sản quý giá để mua được hai chữ Y đức và hy vọng cao hơn là những người thày thuốc hôm nay có nhiều tâm huyết với nghề với người hơn.

SK và ĐS năm 1996

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *