Chuyện y đức: đốt sổ nợ

Cùng vói anh bạn đi chuyến xe đò về thành phố hôm ấy còn có một người mẹ trẻ đang ốm đứa con thơ khoảng 5 tháng tuổi, cháu bé thỉnh thoáng Ịạị ho nhẹ, hai mắt nhắm nghiên, thỉnh thoảng người me lại lấy khăn mặt ướt lau dỉ mắt cho con. Dường như thương cháu nhỏ bởi sự nóng bức nên chị cố dịch người ra chỗ cửa sổ cổ gió lùa cho cháu dễ chịu.

Tôi vội ngăn chị lại, sờ vào trán cháu nhỏ và thét lên

* Trời ơi! cháu bị sốt cao, chị không nên cho cháu ngồi hứng gió nữa.

Trước vẻ mặt buồn buồn của chị, tôi hỏi.

– Tại sao cháu bệnh chị không biết lại cho cháu đi đâu vậy ?

* Em đưa cháu về bên ngoại chơi, hôm qua cháu cồn bình thường, ai dè lúc ra xe đi về còn sớm tưởng trẻ ngủ say, ai ngờ ! Chị nói như phân bua vừa xót xa vừa ân hận.

Với trình độ “i, tờ” vé y học, song với bài học có được từ ông ngoại, cụ đồ Chèm – vừa dạy học, vừa bốc thuốc và kinh nghiệm nuối dạy một dàn con và một lũ cháu tôi khẳng định vói người mẹ trẻ và khuyên chị:

* Nhất định là cháu bị sởi rồi, sau khi xuống xe chị ráng kiêng gió và tuyệt dối không dược dùng nước để vệ sinh cho cháu, kịp thời đưa cháu đi bác sĩ khám nhé.

Giữa đường chị cho cháu xuống xe, lạ thay từ lúc đó trong lòng tôi không còn hứng thú bằng lúc bước lên xe như kiểu *Anh Pha ra tình” của nhà văn Nguyễn Công Hoan nữa ! Tâm trí tôi ngược về quá khứ của 50 nãm về trưór.

Đang suy tư, anh bạn vỗ vai tôi:

* Cậu nghĩ gi mà lao lung vậy ?

* Minh nhớ ông ngoại minh ngày xưa quá ỉ Tôi trả lời và nói tiếp :

Hồi còn sống, cụ vừa dạy học vừa ra làm lương y, ngày đó táy y còn quá xa lạ với người bệnh, họ quen với vị đắng ngọt của thuốc bắc, thuốc nam và chối bỏ vị đắng của thuốc lây, đặc biệt họ rất sợ đắng cúa thuốc tây, đặc biệt họ rất sợ tiêm.

Theo các cụ già kể lại khoảng một. hai năm trước cách mạng tháng Tám làng tôi bị sởi định kỳ. nhiều người chết : ban ngày họ vẽ lên tường, vây vôi lên rào những hình thù quái di để dọa Quan ôn, nhưng quan ôn vẫn chẳng tha. về sau chính phủ Nam triều phải mời bác sĩ Tây về đưa những người bệnh ra cầu Thần Nông ở giữa cánh đồng cách ly để điều trị. Có người sợ tiêm, bác sĩ phải trói chân tay vào giường như các ca phẫu thuật bây giờ; họ sợ tiêm như thế đấy.

Trở lại chuyện hành nghề lương y của ông ngoại tối, nhà ông tôi lúc nào cũng đông khách, buổi sáng cố mấy chục cậu đến học và cũng nhiêu khách đến lấy thuốc, bệnh thưởng ông dặn cậu tôi bốc thuốc cho họ, còn bệnh trọng phải trực tiếp đến tận nhà để xem mạch, chân bệnh. Cự lại ra bài cho môn sinh làm bài tập, người bệnh & xa cụ cho các cậu nghỉ hẳn buổí học ; cụ coi việc chữa bệnh cứu người như cứu hỏa vậy.

SK và ĐS năm 1996

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *