Hoa phù dung

Hoa phù dung
Buổi sáng hoa trắng muốt. Trưa hoa lại có màu hồng. Xế trưa hoa chuyển sang màu đỏ va chiều đèn hoa mang màu tim như nàng chuyên màu thì hoa cùng chuyên màu theo. Đò ỉà thư hoa ìạ : hoa phù dung.
Phù dung chỉ sống có một ngày, cứ tối đến thì rụng đầy mặt đất. Sáng hôm sau nhìn lên cây, đã thấy những bông hoa mới, trắng như những nắm bông non, như những cụm mây… đậu vào. Nhìn xuống đất là một tấm thảm màu tím.
Cửa nhà bảo tàng xã tôi trồng mấy cây phù dung.
Đi học, tôi phải qua đấy. Nhìn những bông hoa đẹp thế, tôi cứ tiêng tỉếc. sao nó không ở trên cành lâu hơn nữa nhỉ ? Mà cũng lạ, Có thứ- hoa dại chẳng thơm mà cũng chẳng đẹp* chẳng ai cần. nhưng nó cứ ở trên cành rất lâu, rất dai dẳng, như không muốn rụng. Thật bất công;
Người bạn gái bé nhỏ của tôi. học chung lớp với tôi cũng rất thích hoa phù dung. Cúng tôi thường cho nhau một hai bông phù dung, định để ép vào sách, nhưng hoa to quá không ép được, chỉ dành để vào cặp, lúc nào nát thì thay bằng bông khác.
Lúc cho nhau hoa baọ giờ cũng có câu : “Này cho ấy“, hoặc ‘Ấy ơi cầm lấy’ chứ không gọi tên nhau bao giờ:
Bao nhiêu năm qua rồi, những bông hoa phù dung vẫn nở”. Tôi biết rằng người bạn gái bé nhỏ ấy đã thành thiếu nữ, rồi thanh nữ rồi…
Mỗi khi về thăm làng, đi qua nhà bảo tàng xã, nhìn cây phù dung, tôi lại thấy như ngày nào, tôi còn là cậu bé, học con số đến trăm, và ngườì bạn gái cũng bé nhỏ như thế, tặng tôi hoa. gọi tôi bằng ấy, bông hoa có đủ màu của một ngày như* đựng cả nắng trời, cá gió đồng của quê tôi và tuổi thơ tôi.

Băng Sơn- SK và ĐS năm 1996
ÔNG VÀ CHÁU
Đứa cháu lớp một đến chơi nhà ông ngoại, đột nhiên hỏi:
Ông ơi. cô giáo cháu ngày nào cũng dạy : chống coị cóp ! Còn ti vi ngày nào cũng nói: Chống tham nhũng ! Thế tham nhũng là gì hả ông ?
Ông ngoại giương mục kỉnh lên và e hem :
Tham nhũng là ăn cắp !
Cháu ông liền hỏi tiếp :
– Cô giáo cháu cũng dạy, ăn cắp là móc túi của bạn, Vậy tham nhũng là móc túi của ai ?
* Móc túi của ông! – ông trả lời thản nhiên và trôi chảy. Nhưng cháu ông lại hỏi:
Của ông là gì hả ông ?
– Của ông Ịà của Nhà nước í.
ông trả lời thế, tưởng đã lọt.. Không ngờ cháu ông còn hỏi
– Thế tụi Nhà nước ở đâu ?
– ở cơ quan .
– Thế ông có tham nhũng không ?
– Không, nên về hưu ông vẫn nghèo.
– Thế bố mẹ cháu còn ở cơ quan có tham nhũng không mà giàu hơn ông ?
Đến lúc này thì ông phải thốt lên •Ôi! Cháu hỏi ngộ nghĩnh..cùng với gíọng xăng xê
– Cháu hỏi thế thì ông chịu Thôi Ị Cháu về mà hỏi bố mẹ cháu…
Đỗ Thành Vượng – SK và ĐS năm 1996

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *