Chính phủ của chúng tôi!

Khi quân Tàu phu kéo vào nước ta dưới danh nghĩa là quân đội Đồng mình đến tước vũ
khí của binh lính Nhật, chúng đóng một bộ phận ở bệnh viện Đồn Thủy. Cùng đi với bọn
Tường, có hai cố vấn Mĩ Chính phủ ta giao cho tôi tiếp hai “ngài cổ vấn” đó. Một hôm tôi
và anh Tùng mời bọn họ ăn com, trong lúc trò chuyện, Pattíìn hỏi tôi;
– Anh nghĩ thế nào khi quyết định đi theo một Chính phù mà trong ngân quỹ của chính
phủ đó chỉ có một triệu bạc ?
Nhưng đó là Chính phủ của chúng tôi! – tôi đã trả lời, tự hào, dứt khoát.
Trong những ngày đầu Cách mạng, chính quyền đã phải đương đầu với vô vàn khó khăn. Hết quân Tưởng đến quân Pháp kéo vào.  Tình thế nhiều lúc tưởng chừng nghìn cân treo trên sợi tóc. Trong phút hiểm nghèo của vận mệnh dân tộc. tôi không khỏi lo âu. Nhưng rồi đó tôi được nghe Hồ Chủ Tịch nói trong một cuộc gọi mật đứng trước Nhà hát Thành phố, sau ngày kí tôì Hiệp định sơ bộ: “Hồ Chí Mình này không bao giờ bán nước, Thật cảm động đến rơi nước mắt. Câu nói của người âm vang mãi trong lòng tôi. Tôi nghĩ : Dân tộc ta chắc chắn là còn phải trài qua muôn nỗi gian nguy, trắc trớ ngại nhưng đi theo con đường của Hồ Chủ Tịch, lại là đi theo nghĩa lớn. là đi đến thắng lợi.
Cuối nám 1946, không khí Hà Nội ngày càng trở lên nặng nề, căng thăng. Sau vụ gây hấn ở Hải
Phòng, bọn Pháp lên tiếng giở trò khiêu khích chúng ta ở khắp Thủ đô ta, bắn vào đồng bào ta ở các phố phường như Yên Ninh, Cửa Bắc. Lính mũ đỏ nghênh ngang đi lại trên đường phố. Xe gíp nhà binh Pháp lồng lộn trong đêm Nhân dân ta tột cùng căm phẫn, chỉ mong sao Hồ Chủ Tịch sớm ra lệnh : câu “Đánh. Nhưng Người khuyên đồng bào hãy  cứ “bình tỉnh, kí luật. chuẩn bị”. Nổi uất hận đó như than hòng âm ỉ chi chờ gặp cơn gió mạnh là bốc lên thành lừa cháy bừng bừng. Khắp tí các phổ, tự vệ dào hầm, dựng vật chướng ngại, sẵn sàng chờ lệnh đánh Tây.

SK và ĐS năm 1996

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *