Người thầy thuốc thực hiện được ước mơ nhân đạo cao cả

Học xong thi đỗ bác sĩ nội trú tôi làm việc tại bệnh viện Torino của Pháp. Được một thời gian tôi được gia đình gọi trở về Huế sau 13 năm sinh sống ở nước ngoài. Lòng chứa chan hy vọng tôi những mong được đem tài mọn ra giúp đồng bào.

Nhưng về đến Huế bao nhiêu hoài bão thời sinh viên đều dần dà bị thực tế phũ phàng vùi dập hết. Khi còn đi học, tôi cứ ngỡ rằng luật lệ hành nghề của nghề y và lời thề hypocrate là những gì hết sức thiêng liêng và cao quý có sức mạnh chinh phục mọi trái tim trong toàn xã hội, giúp cho người thầy thuốc thực hiện được ước mơ nhân đạo cao cả của mình. Nhưng sự thực đâu phải là như vậy.
Một cái gì đó bắt đầu âm ỉ giày vò tôi, Qua vẻ ngoài bình thản, tôi cảm thấy xót xa trong lòng. Cái xã hội đầy rẫy những bất công. bệnh nhân bị chia ra làm nhiều loại, Những người ‘hạ đẳng” bị coi khinh chẳng khác nào súc vật, nằm vật vạ, ngổn ngang, không ai chăm sóc. Bọn thầy thuốc Pháp thường tỏ vẻ ghê tởm người bệnh An Nam, và coi chúng tôi những đồng, nghiệp của họ như những kẻ chỉ để cho họ sai phái mà thôi. Là nhà phẫu thuật thực thụ, tác nghiệp tạỉ Paris nhưng tôi chỉ được bọn họ cho làm bác sĩ tập sự ; trong khi những tên Pháp bất tài mà ai cũng biết thua kém tôi về bằng cấp cũng như về kinh nghiệm, như Lemoinc lại là bác sĩ trường, NorriKM là Giám đốc y tế Trung Kì.
Lòng đầy uất ức, tùi nhục, có lần trông thấy tên Lemoine đã dốt lại còn hống hách, tôi giận điên người, vác ghế toan đánh hắn. Sau vụ đó, tội bị đổi vào Quy Nhom, ít lâu sau, tôi trở ra Hà Nội. Vừa trông thấy tôi ra, bác sĩ va Đình Tùng hói ngay :
‘ Anh ra đây làm gì ? Dù là nhà phẫu thuật thực thụ, anh cũng sẽ chẳng được người ta cho cầm dao mổ đâu I May lắm thì chi được gây mê !
Lạỉ thêm một lần thất vọng. Được đào tạo nhiều năm về mổ xẻ, tôi nắm khá vững nghề này. Phẫu thuật đổi với tôi lúc dó là lẽ sống, là niềm vui, là sự hãnh diện. Thế nhưng, bọn Pháp chẳng thèm đếm xìa đến những gì tôi hằng tha thiết ! Nỗi đắng cay làm tôi bừng tỉnh chợt thấy rõ điều mà trước kia tôi chỉ mới thấy mơ hồ ; chung quy chi tại tôi là người dân mất nước.
Lần sau, thẹo lời mời của Leroy des Barres, hiệu trưởng trường y lúc bấy giờ, tôi đến gặp người ta và nói thẳng : “Không cho tôi cầm dao mổ thì dứt khoát tôi không làm !” Có lẽ vì

SK và ĐS năm 1996

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *