Tào Tháo lắm mưu mẹo

I. Tào Tháo lắm mưu mẹo

Tào Tháo là người tài kiêm văn võ, ngay từ nhỏ đã nốt tiếng thông minh. Ngoài truyện kể rằng trong xóm Tháo có hai anh em nhà nọ chia gia tàí ; người anh bản chất tham lam nên bất luận nhà có gì đều chia ba. mình hưởng hai phần. , em được một, người em tính ưa nhường nhịn chẳng hề kêu ca. Duy có cái gíếng, ngườí anh dùng gỗ ngăn, chiếm hai phần. Sáng ấy ngườí em ra lấy nước, nhưng miệng giếng hẹp, xoay sở mải vẫn không cho lọt thùng, vừa giận vừa tủi, ngồi bệt xuống đất bưng mặt khóc.

Continue reading Tào Tháo lắm mưu mẹo

Cuộc kháng chiến trường kì

Tối tối. tôi được anh Trần Duy Hung (ở ủy ban hành chính thành phố) cho một chiếc xe con đến đón, đưa về một căn gác nhỏ dưới phố Khâm Thiên, tạm lánh khỏi khu vực dễ bị bọn Pháp khiêu khích,
Chiều 17-12-1946, mổ xong một ca, đang rửa tay, thay áo, tôi nhận được lệnh trên : tình
hình hít sức nghiêm trọng, phải rời ngay khỏi Hà Nội.
Tình hình hết sức nghiêm trọng” – đó là điều tôi đã nghe. Nhưng, ngay phút này đây, phải
giã từ Hà Nội, phải rời bỏ cuộc sống đô thành đầy đủ tiện nghi, mang theo cả vợ con, đi đến
một vùng quê xa xôi hẻo lánh, thiếu thốn trăm bề, thì quả là… một thử thách tôi chưa từng biết ! Cuộc sống gia đình rồi đây sẽ ra sao ? Và công việc ? ở thôn quê, làm thế nào có được phòng mổ đảm bảo vô trùng ? Trường y có còn tíếp tục giảng dạy được nữa không ? Lấy đâu ra sách vở, phòng thí nghiệm, phòng xét nghiệm, điện quang
Băn khoăn, lo lắng nhưng tôi nhất quyết ra đi…
Tất cả những thứ cần thiết nhất cho công việc mổ xẻ được ô tô mau chóng chở khỏi Hà Nội. Còn tài sản riêng tư thì xếp gọn trên một chiếc xe tay. Tôi cùng vợ con và gia đình anh Tôn Thất Tùng rời thành phố, theo dòng người tản cư cuồn cuộn chảy về các miền quê. Đêm 19-12-1946, đứng ngoài hiên lạnh một ngôi nhà dân ở Vân Đình, nhìn về phía Hà Nội, chúng tôi bỗng thấy ánh lửa cháy sáng rực chân ười, lắng nghe tiếng súng vọng rền không dứt.
– Thế là cuộc kháng chiến đã bùng nổ ! – anh Tùng khẽ thốt lên.
Lúc đó chúng tôi có ngờ đâu mình rồi sẽ trải qua con đường kháng chiến dài hàng chục nghìn cầy số, lâu tới hơn ba nghìn ngày.
Chúng tôi dã lựa chọn con đường gian nguy ấy, dã lựa chọn theo lương tâm mình và theo lời kêu gọi thiêng liêng của giang sơn vạn cổ, từ Bạch Đằng, Chi Lăng vọng về trong tiếng nói đanh thép hôm nay của Bác Hồ : “Chúng ta thà hi sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nưóc, nhất định không chịu làm nô lệ”.
Đêm hôm ấy, bên ánh đèn dầu lắt lay vì gió bấc, tôi ghi vội mấy dòng cảm xúc : “Nếu như có một cuộc đời mà mỗi phút giây trôi qua đều có ý nghĩa nhân lên nghìn lần, mỗi chúng ta đều yêu thương đến say đắm và thèm sống đến mấy lần cuộc sống ấy vẫn chưa thấy đủ… Phải, nếu quả có một cuộc đời như thế,
Dù cuộc đời đó chỉ dành cho con cháu chúng ta mai sau, ta cũng sẵn sàng hiến dâng cả đời chấp nhận mọi hi sinh, mất mát. Những ai đã từng sổng kiếp dọa dày, tủi nhục trong đêm dài nô lệ, hay ít ra cũng đã trải qua những năm tháng nhọc nhằn, day dứt vì lương tâm, nhẫn phẩm, ắt sẽ lao theo cơn lốc cách mạng một khi ánh lửa của nó đã rọi sáng tâm hồn…”.
Cho đến hôm nay, tôi vẫn còn như thấy rõ ánh lửa ấy, ánh lửa rực sáng phía chân trời Hà Nội trong cái đêm 19, đêm đầu tiên của cuộc kháng chiến trường kì.
(Còn nữa)

Continue reading Cuộc kháng chiến trường kì

Chính phủ của chúng tôi!

Khi quân Tàu phu kéo vào nước ta dưới danh nghĩa là quân đội Đồng mình đến tước vũ
khí của binh lính Nhật, chúng đóng một bộ phận ở bệnh viện Đồn Thủy. Cùng đi với bọn
Tường, có hai cố vấn Mĩ Chính phủ ta giao cho tôi tiếp hai “ngài cổ vấn” đó. Một hôm tôi
và anh Tùng mời bọn họ ăn com, trong lúc trò chuyện, Pattíìn hỏi tôi;
– Anh nghĩ thế nào khi quyết định đi theo một Chính phù mà trong ngân quỹ của chính
phủ đó chỉ có một triệu bạc ?
Nhưng đó là Chính phủ của chúng tôi! – tôi đã trả lời, tự hào, dứt khoát.
Trong những ngày đầu Cách mạng, chính quyền đã phải đương đầu với vô vàn khó khăn. Hết quân Tưởng đến quân Pháp kéo vào.  Tình thế nhiều lúc tưởng chừng nghìn cân treo trên sợi tóc. Trong phút hiểm nghèo của vận mệnh dân tộc. tôi không khỏi lo âu. Nhưng rồi đó tôi được nghe Hồ Chủ Tịch nói trong một cuộc gọi mật đứng trước Nhà hát Thành phố, sau ngày kí tôì Hiệp định sơ bộ: “Hồ Chí Mình này không bao giờ bán nước, Thật cảm động đến rơi nước mắt. Câu nói của người âm vang mãi trong lòng tôi. Tôi nghĩ : Dân tộc ta chắc chắn là còn phải trài qua muôn nỗi gian nguy, trắc trớ ngại nhưng đi theo con đường của Hồ Chủ Tịch, lại là đi theo nghĩa lớn. là đi đến thắng lợi.
Cuối nám 1946, không khí Hà Nội ngày càng trở lên nặng nề, căng thăng. Sau vụ gây hấn ở Hải
Phòng, bọn Pháp lên tiếng giở trò khiêu khích chúng ta ở khắp Thủ đô ta, bắn vào đồng bào ta ở các phố phường như Yên Ninh, Cửa Bắc. Lính mũ đỏ nghênh ngang đi lại trên đường phố. Xe gíp nhà binh Pháp lồng lộn trong đêm Nhân dân ta tột cùng căm phẫn, chỉ mong sao Hồ Chủ Tịch sớm ra lệnh : câu “Đánh. Nhưng Người khuyên đồng bào hãy  cứ “bình tỉnh, kí luật. chuẩn bị”. Nổi uất hận đó như than hòng âm ỉ chi chờ gặp cơn gió mạnh là bốc lên thành lừa cháy bừng bừng. Khắp tí các phổ, tự vệ dào hầm, dựng vật chướng ngại, sẵn sàng chờ lệnh đánh Tây.

Continue reading Chính phủ của chúng tôi!

Trường đại học đầu tiên

Có lẽ vì thiếu người thạo chuyên môn cho nên ông ta đành chiều ý tôi . Từ đấy tôi vừa giảng bài bên trường Y vừa làm bác sỹ phẫu thuật tại bệnh viện Phủ Doãn. Lần đầu tiên tôi nhận mổ một ca tôi bảo anh y tá sửa soạn gấp dụng cụ. Anh ta đứng ngẩn người ra một lúc vì ngạc nhiên và do dự. Anh không sao tin nổi dân An Nam cũng có thể mổ như quan Tây . Bởi vì lúc đó cả bệnh viện Phủ Doãn cũng như trong toàn cõi Đông Dương, chỉ có hai người được phép cầm dao mổ, hai người Pháp: Leroy des barres và Cartoux.
Không khí Hà Nội trong những ngày tiền khởi nghĩa ngột ngạt như trước cơn dông. Những hoạt động táo bạo của Việt Minh làm cho mọi người khâm phục, tuy lúc ấy nhiều người trong đó có tôí vẫn chưa híểu rõ mục đích. tôn chỉ của tố chức chính trị này. Khi được biết Víệt Minh là do ông Nguyễn Ái Quốc sáng lập (từ một tờ truyến đơn ai đó lùa qua khe cửa) rồi được biết thư kêu gọi Tổng khới nghĩa do ông Nguyễn ký tên. tôi yên trí : Chính nghĩa đây rồi độc lập, tự do đây rồi. Và khi dược thấy con người mảnh khảnh năm xưa lui tới số nhà 15 phí Sommeraeđ khu Latin Paris, nay tóc đã điểm bạc, với chùm râu cằm, cất giọng Nghệ đọc Tuyên ngôn độc lập, thì niềm tin của tôi lại càng thêm vững chắc.
Cách mạng đến cho phố phường Hà Nội những màu sắc mới : màu đỏ thắm tươi, màu vàng rực rỡ của rừng cờ sao. Trên khuôn mặt mọi ngurồi durờng như cũng ngời lên một luồng sáng mới Tôi cảm thấy có một cái gì đó thật lớn lao, cao cả mà tôi chưa hiểu hết, dang diễn ra trên Tổ quốc tôi. Chưa bao giờ nhịp sống, nhịp điệu làm việc của tôi lại mau lẹ, dồn dập như trong những ngày tháng ấy. Tôi được Hồ Chủ Tịch và Chính phủ giao cho khá nhiều công việc ; vừa làm Hiệu trưởng Trường đại học y, Tổng thanh tra y tế, vừa làm Tổng giám đốc đại học vụ, Giám đốc bệnh viện Đồn Thủy. Bận túi bụi suốt sáng, trưa, chiều tối, nhung sao tôi vẫn cảm thấy mình sung sức. Lần dầu tiên trong đời tôi được hiểu thế nào là quyền làm chù – làm chủ bản thân, làm chủ đất nước, mặc dù lúc dó tôi chưa hình dung nổi tương lai của đất nước cũng như của bản thân mình rồi sẽ ra sao.
Tôi hăm hở bắt tay vào việc tổ chức lại Trường đại học y Hà Nội, mời các bác sĩ Tôn Thất Tùng, Đặng Võ Hỷ, Nguyễn Xuân Nguyên… đến trường bàn kế hoạch giảng dạy, Và thế là trường đại học đầu tiên cùa nước Việt Nam độc lập mở cửa.
HÀM CHÂU -SK và ĐS năm 1996

Người thầy thuốc thực hiện được ước mơ nhân đạo cao cả

Học xong thi đỗ bác sĩ nội trú tôi làm việc tại bệnh viện Torino của Pháp. Được một thời gian tôi được gia đình gọi trở về Huế sau 13 năm sinh sống ở nước ngoài. Lòng chứa chan hy vọng tôi những mong được đem tài mọn ra giúp đồng bào.

Continue reading Người thầy thuốc thực hiện được ước mơ nhân đạo cao cả

Quy hoạch dân cư

Nguyên cáo
rất ham, nhiều nhà đã trồng nhưng chưa có thu hoạch…
Vậy mà ở bản Suối Cút, Kéo Đồn, xã Chiêng On và nhiêu vùng bà con dân tộc Mông khác, cây mận, cây mơ, vân chưa lọt được vào ý thức người phổ dân • Vì sao vậy ? Người ta cũng dã con tụyên truyền, tính toán cái lợi như trên &t ỉ. dê dân hiểu. Nhưng bà con bảo : Có iộn, nhiêu quả dên vậy thì cũng chẳng bán cho ai được, ăn không hểt cũng cây chẳng thè thay cơm bằng mận ! Và họ hàng đã yêu cầu dùng số tiền hổ trợ phát cậy triển sản xuất để làm đường giao tiêu thông !… Họ phân tích rất cụ thể : Trước đâỵ thuốc phiện có người tới tận nhà để mua, hoặc mang di cũng cây rât gọn nhẹ, còn hàng tạ, hàng tấn mận lại chỉ bán trong khoảng thời gian
ngăn, không có dường vận chuyển, di sao nôi ?… Vả trên thực tế bà con ở dưới bản Suối Cút, Kéo Đồn dã dùng số tiền hỗ trợ phát triển sản xuất để làm hộ đường cho bản… phát triển sản xuất những hàng hóa thì phải bảo đảm sự lưu thông, việc đầu tiên đó là đường đúng lối quá.
Và xét trên một khía cạnh khác, hầu hết bà con người Mông ở những vùng lận chúng tôi tới, đều đã có nhận thức tốt hơn về việc phải xóa bỏ cây thuốc phiện. tới Họ đồng tình với Đảng và Nhà nước… và họ cũng thỉnh cầu làm sao lện cho họ có những con đường để tiến theo kịp miền xuôi. Quy hoạch dân cư, làm con đường phát triển sản xuất… Việc này chỉ xin dành cho các nhà chuyên môn.
Dọc con dường 17 vượt đèo núi gập ghềnh dài hơn 40 cây số nối Pa Khôm và Cò Nòi, nhìn những quả đồi với bạt ™ ngàn ngô đang kỳ xanh tốt, chúng tôi thay sởn cả tóc gáy ! Hầu hết bạt ngàn đồi núi cây ngô chỉ trồng có một 2 kg. Mùa khô nóng sẽ thiêu đốt cỏ, trợ trụi, vài chục năm sau những quả đồi này sẽ biến thành những cái gì ? Lạy trời, mận, mơ sẽ là thứ cây để phủ xanh dắt trống dồi trọc giữ gìn cho nó.
đã quan tâm sửa bản thuyết minh vê sáng kiến cho anh Thảo đi trình bày tại triển lãm đã nhận

Continue reading Quy hoạch dân cư

Lạy trời, “khách quan” về nhầm lẫn

con sổ sau dây : Tại bản Kéo Đồn, vụ 92 – 93, nhà ông Gỉang A Chông, xóa 300 m2, dược bồi thường 6.000 động ; Giàng A Sai, xóa 100 m , dược bồi thường 3.000 đồng ; Giàng A Do, 400 m2, 8.000 đồng ; Giàng A Liu, 10050 m2, bồi thường 70.000 đồng… Cả bản Kéo Đồn, có 6 nhà không trồng thì 4 nhà được thưởng 50.000 đồng, một đồng hồ treo tưởng, một bằng khen/ nhà, còn 2 nhà chỉ được thưởng 50.000 đồng/nhà. Trưởng bản Giàng A Liu, phó bản Giàng Lao Páo cùng doàn đi xóa diện tích trông cây thuốc phiện mô tả lại : “Họ đo, họ ghi, họ ký, họ đưa tiền, họ phá và họ di, chúng tối không.dược xem vản bản cuối cùng”. Chưa bàn tới sự “khách quan” của cách làm, nhưng con số vài ba nghìn bạc trên, phỏng giải quyểt dược việc gì, sao không tìm cách dền bù có ỷ nghĩà hơn ? Chưa hết, ban chi đạo xóa bo cây thuốc phiện huyện hứa hỗ trợ đời sông cho mòi gia dinh là 160.000 dồng, ho trợ phát triển sản xuất cho mỗi giạ dinh là 250.000 đồng. Trên thực té, thay cho 160.000 đồng, mỗi gia dinh được cấp 1 chăn bông loại 3 kg vỏ chéo hoa Trung Quốc, một màn xo và 285.000 đồng hỗ trợ sản xuất, Huyện cắp cho bản một mậy xạy xát giá 5,5 triệu dông. Như vậy, còn thiồu của bà con 2.190.000 dồng. Chờ mãi không dược dưa nót, phó bản Giàng Lao Pảo lên huyện kêu, thì được giải thích Bản loại 1 mới ộược 285.QOO d/hộ, còn Ị}ản Kéo Đồn lầ toại 2, hỗ trợ ‘ít hơn. Rốt cuộc huỵện chỉ trả thêm o|ho môi hộ là 20.000 đong. Còn 1.500.000 dồng nữa không được đả động tới. Vậy mà trong khi làm biên bản, ký nhận tại bàn Kốo Đôn íại lả loại 1… Sự nhâm lẫn này cổ thật “vô tư” không ?…
Lạy trời, “khách quan” về nhầm lẫn
như ở Kéo Đồn không phải là phổ bỉán ? dể người dân phải dội cả con voi, mồ hường chỉ cái duôi con chuột i.
Có thể thay thế cây thuóc phiện, nểu…
Khổng còn nghi ngờ gì nữa, cây mận, cây mơ, nhãn… đã dủ khả năng dem lại thu nhập bằng hoặc hơn cây thuôc phỉộn. Qua quan sát, tìm hiểu chúng tôi tháy nhiàú nhà ờ vùng Kim Chung, Lao Khô, huyện Yên Châu và thị trấn Mộc Châu rất tâm đắc với cây mận, cây mơ. Ở thi ưấn Mộc Chàu, ít đất trồng, nhà nhiều cũng chỉ có vài chục cây, mà số nhà thu 40 đến 50 triệu đồng/năm từ cậy mận, mơ không dêm xuẻ. Ở Kim Chung có chục nhà trồng mận, mơ đã tới kỳ thu hoạch rộ. Mỗi cây mận trồng 5 nắm trở Ịên, cho thu hoạch 3 dến 5 tạ quả. Nêu trồng loại mận, mơ chiết cành thì 4 năm đã có thu hoạch. Giá mận tại Kim Chung thời kỳ cao dỉểm dã được tới 5.000 đồng/Kg. Qỉá mơ cao hơn từ 1,5 dến 2 làn mận. Như vậy một cây mận trồng trên 5 năm có the cho thu 2,5 triệu đồng/năm. Mà 1 ha trồng dược tới 300 cây mận, mơ. Tiền thu sẽ là hàng trăm triệu, hơn hẳn 1 ha thuốc phiện chỉ dược vài kg, cao lắm là vài bạ chục triệu đồng… Thật là một con số nằm mơ cũng không dám. Ở hợp tảc xã Kim Chung (xả Phiêng Khoài, huyện Yên Châu) người ta mới trồng mận, mơ thí diồm, ngoài nhà anh Tường, trồng ngót nghìn cậy chưa cho thu hoạch, còn lại môi nhà cũng chi vài cây. Điều dáng mừng nhìn vào cậy nào cung chi chít cành chiết, cố cày tới cả trăm bọc chiêt. Môi cành chiết bản cũng từ 2 đên 3 ngàn dồng. Dàn Kim Chung dang àỡ ạt phát triển dại trà. Ở Lao Khô” cách Kim Chung 12 km, thắy hiộu quả của viộc trổng mận, mơ dân cũng

Continue reading Lạy trời, “khách quan” về nhầm lẫn

Hậu kỳ triệt phá

thay đổi khá nhiều, nhiều cố gắng đã được thực hiện. Nựớc ta là một. nước nghèo, đang phát triển, nền kinh tế đang ra khỏi khủng hoảng. Nếu bệnh lao tăng lên cũng là logic Viện còn có. tầm quan trọng rất lâu dài. Tôi muốn biết tỷ lệ lao hiện nay là bao nhiêu, so với các nước trong khu vực và so với thời kỳ chiến tranh như thế nào.

Continue reading Hậu kỳ triệt phá

Công tác tại các bệnh viện

Công tác tại các bệnh viện
(Ghi nhanh buổi làm việc của Bộ trưởng Bộ Y tế Đỗ NGUYÊN PHƯƠNG với Vỉện lao – bệnh phổi)
Sáng thứ bảy 9-12-1095 Bộ trưởng bộ y tế Đỗ Nguyễn Phương đã đến thăm và làm việc với lãnh đạo Viện lao – bệnh phổi. Đây là bệnh viện thứ 26 Bộ trưởng đã tới làm việc. Cùng đi với Bộ trưởng có Thứ trưởng” Lê Ngọc Trọng, bác sỹ Nguyễn Tỉến Dĩnh Vụ phó Vụ điều tra và một số cán bộ khác cua Bộ y tế- Tiếp đoàn có GS Nguyễn Víệt Cô, Viện trường Viện lao -bệnh phổi, các đồng chí trong Đảng uy, Ban giám đốc, Ban chép hành công đoàn, các trướng phó khoa, phòng của Viện. Sau khi nghe GS Nguỵên Việt Cô báo cáo tinh hình, đặc điểm, những khó khăn tồn tại và phương hướng mới tới của Viện, Bộ trường. Đỗ Nguyền Phương đã có cuộc trao đổi với các cán bộ cua Viện. Dưới dây là nộí dung tóm lược cuộc trao đổi với các cán bộ của Viện.
BT: Hôm nay tôi tới đầy làm việc là lần đầu tiên nhưng thực ra đã đến viện mấy lần rồi. những lần trước tôi đi thăm bạn bè đau ốm nằm tại Viện nên cũng bìết qua một chút về Viện, Tôi thấy Viện lao là rất cao so với các vùng khác trong nước. Chúng tôi đạng có kế hoạch tăng cựờng công tác chống lao ở các vùng này để đồng bào vùng sâú, vùng xa không bị thiệt thòi về chăm sóc y tế. Chương trình chống lao ở nước ta được tiến hành tốt Nhiều nước trong khu vực có người tới tham quan, học tập.
BT : Có lần đi địa phương tôi gặp anh Cô cũng đang đi công tác tuyển, tôi rất vui. Trong cống tác chống Ịao có vấn đề xã hội va phải gắn với vấn đề xã hội. Ngoài những vấn đề về điều trị cần có những công trình xă hội học về lao, có khoa xã hội y học. Khi làm việc ở Học viện Nguyên Ái Quốc tối cũng có một số kinh nghiệm trong tổ chức các trung tâm xã hội học. Tôi có thể giúp các bạn về vấn đề này.
PGS Hoàng Minh . Nhân dịp Bộ trưởng tới làm việc chúng tôi xin nêu một số điểm từ lâu anh chị em vẫn băn khoăn. Thứ nhất là kinh phi giành cho ngành y tế và cho ngành lao còn quá thiếu so vớị các ngành khác. Thứ hai là nhiều chế độ.
Bộ trưởng Bộ Y tế

Continue reading Công tác tại các bệnh viện